Tháng
11/1995, bố trở về nước sau 5 năm học ở Odessa, Ukraine.
Cá nhân bố lúc đó cảm thấy thua kém bạn bè cùng lứa. Họ hầu hết đã đi làm, có một
công việc phần nào phù hợp với ngành nghề được đào tạo ở trường, có người còn
chuẩn bị lấy vợ.
Đến tháng
3/1996 thì bố có được công việc đầu tiên. Mức lương rất thấp, công ty thì xa.
Nhưng rồi dần dần bố làm quen với công việc, chuyển qua chỗ làm khác gần nhà
hơn. Kể từ đó cho đến giờ (năm 2013), bố vẫn tự đảm bảo về mặt tài chính, cho
dù có lúc ngồi nhà gần nửa năm không có việc làm.
Sau này
con cũng học xong và đi làm, có thể học đại học hoặc không. Bố muốn con theo học
đại học, vì đó là nền tảng học vấn để sau này con có nhiều lựa chọn – có thể học
thêm lên cao học hoặc dừng lại làm cử nhân / kỹ sư. Nên nhớ, mỗi quyết định của
con đều ảnh hưởng đến con là chính. Vì thế, hãy suy nghĩ thấu đáo trước khi
hành động.
Con có thể
lựa chọn đi làm công ăn lương, hay mở công ty và làm kinh doanh riêng. Điều
quan trọng là con phải có được tự chủ về tài chính, có nghĩa là phải có dự trữ
tài chính và quỹ đó hàng năm phải tăng lên. Việc tự chủ tài chính sẽ cho phép
con bớt lệ thuộc vào các tác nhân bên ngoài, duy trì tư duy độc lập, duy trì tiếng
nói cá nhân. Đến khi con có gia đình chồng con, tự chủ tài chính lại càng quan
trọng hơn. Đừng trông chờ vào người chồng kiếm tiền nuôi vợ - như thế quá rủi
ro.
Nguyên tắc
là không chú trọng vào việc kiếm tiền, nhưng ít nhất cũng phải có đủ sống. Nếu
không kiếm đủ sống, con sẽ phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ: có thể là tư cách
cá nhân, có thể là thời gian rảnh rỗi, có thể là tư duy sáng tạo, thậm chí có
thể là sức khỏe của chính mình.
Đừng bao
giờ để rơi vào tình thế như vậy!