Friday, March 29, 2013

Trải nghiệm cuộc sống ngoài thành phố



Vào lúc 18 tuổi, con sẽ học xong phổ thông và vào đại học. Dù còn xa mới tới thời điểm đó, bố vẫn nghĩ là con có đủ học lực để thi vào bất kỳ trường ĐH nào mà con muốn trong phạm vi VN. Tùy vào thực tế lúc đó, con có thể đi du học hoặc không. Nhưng ngay cả khi học ĐH trong nước, con cũng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới với nhiều độc lập hơn.

Con sẽ gặp các bạn bè từ nhiều vùng của đất nước, không chỉ gói gọn trong phạm vi Hà nội hay các thành phố lớn. Con sẽ thấy lối sống của họ đa dạng hơn những gì con gặp từ trước đến giờ. Ngoài thời gian học, họ còn phải tự lo lấy nhiều việc – những việc mà hầu như con vẫn giao phó cho mẹ và ông bà, hoặc người giúp việc. Ví dụ như tối nay ăn gì, nhà còn gạo không, còn xà phòng giặt không, có khoản tiền dự phòng nào để đi dự sinh nhật bạn bè tối nay không etc.

Nếu con muốn trưởng thành hơn, thì hãy quan sát bạn bè xung quanh con, và tập làm những gì họ làm. Nguyên tắc chung là, những gì hơn một nửa số người quen của mình làm được, thì mình cũng phải làm được. Nếu hơn một nửa số bạn của con có thể tự đi xe bus về quê, thì con cũng có thể tự đi xe bus đến ví dụ Sầm Sơn hay Hạ Long (tất nhiên nên chọn chuyến đi ban ngày và mang theo điện thoai mobile). Nếu có thể, hãy xin phép đi cùng một bạn về quê bạn ấy chơi và ngủ đêm lại, để tận mắt nhìn thấy cuộc sống nông thôn như thế nào. Giúp bạn nấu ăn, hái rau, rửa bát hay làm những việc vặt khác. Đi chợ với bạn, tham dự lễ hội ở nông thôn (ví dụ đám cưới), cùng với bạn đi thăm ruộng, hoặc trèo cây hái quả, hoặc cho gà lợn ăn.

Bố biết đây là việc khó, trong hoàn cảnh thực tế của con. Nhưng lợi ích của việc tìm hiểu cuộc sống quanh ta không chỉ theo ta có vài ngày, nó sẽ còn lại trong suốt quãng đời tiếp theo của con. Có nhiều việc ta không thể biết trước, vì thế điều quan trọng là có được sự chuẩn bị sẵn sàng tốt nhất có thể.

Thêm nữa, đi như thế cũng khá vui mà, có phải không ?

Monday, March 25, 2013

Lời nói đầu của blog

Bố tạo cho Nhím blog này vào tháng 3/2013, lúc con hơn năm tuổi một chút.

Do những sự kiện trong cuộc sống, bố con mình không có nhiều thời gian ở bên nhau, lại càng không có thời gian để trò chuyện tâm sự . Vì thế, bố dự định sẽ viết những gì bố muốn nói với con ra đây, nghĩ đến đâu viết đến đó.

Những đoạn viết này không phải để con đọc ngay bây giờ, bố định chừng nào con đủ 18 tuổi mới gửi link cho con. Sẽ còn khoảng 12 năm trước mắt để bố viết, cũng là một thời gian khá dài.

Bố cố gắng giữ cho blog được tinh tươm, nhưng không thể tránh khỏi những thông tin trùng lặp, hoặc nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Đôi lúc bố vô tình làm thế, nhưng cũng có thể do tính chất quan trọng mà bố buộc phải nói lại .

Blog này không phải để viết riêng cho con, thật ra mọi người đều có thể thấy nó, tuy việc comment bị hạn chế khá nhiều. Việc con có đưa link cho mẹ con và những người khác đọc hay không, sẽ do con quyết định .

Hãy đọc nó từ từ thôi, và đôi lúc con sẽ phải đọc đi đọc lại . Vì những gì bố viết ra đây, con sẽ hiểu khác khi con 20 tuổi, và sẽ hiểu theo cách khác khi con 40 tuổi - bằng tuổi bố bây giờ. Khi bố viết, có nghĩa là bố tin tưởng vào điều đó, cho dù không hẳn lúc nào bố cũng đúng.

Ngoài  blog này, bố còn có blog cho các em và có thể cả blog mà bố làm cho ông nội con nữa. Chúng cũng chứa những thông tin bổ ích - nếu con có thể dành thời gian để đọc thì bố sẽ gửi link cho.